Bỏ qua nội dung chính
Tiếng Hàn Hồng Phương
Phố Hongdae về đêm rực ánh đèn neon và bảng hiệu
Gen Z

Insaeng-necut (인생네컷) — "bốn khoảnh khắc cuộc đời" trong tiệm ảnh không người

Từ hơn 1.000 lên hơn 3.000 booth chỉ trong một năm, những con hẻm Hongdae sáng đèn suốt đêm và một dải ảnh 4.000 won: vì sao Gen Z Hàn — và giờ là Gen Z Việt — mê photobooth đến vậy?

Bởi TS. Phạm Hồng Phương 02 tháng 6, 2026 7 phút đọc
Cuộn để đọc

Mỗi tháng khoảng hai triệu người Hàn bước vào một căn phòng nhỏ không có nhân viên, trả số tiền chưa bằng một ly cà phê, rồi bước ra với hai dải ảnh bốn khung hình. Người Hàn gọi nó là 인생네컷 — "bốn khoảnh khắc cuộc đời". Chỉ riêng một thương hiệu đã công bố hơn 120 triệu lượt chụp kể từ năm 2017. Và nếu gần đây bạn từng đi qua một trung tâm thương mại ở Hà Nội hay Sài Gòn, hẳn bạn đã thấy nó rồi.

Một phút, tám kiểu, chọn lấy bốn

Quy trình đơn giản đến mức gây nghiện: kéo rèm bước vào, chọn khung hình, nhìn vào ống kính khi đồng hồ đếm ngược. Máy chụp liên tiếp tám đến mười kiểu, bạn chọn bốn kiểu ưng nhất, rồi chừng sáu phút sau — tính từ lúc bước vào đến khi cầm ảnh — hai dải ảnh nóng hổi trượt ra khay. Kèm theo là một mã QR để tải bản số và cả đoạn video hậu trường ghi lại lúc cả nhóm cuống quýt đổi dáng (đường dẫn này thường có hạn dùng nên ai cũng vội tải ngay).

Ở góc phòng luôn có một giỏ 소품 (đạo cụ): băng đô tai thỏ, kính không độ, mũ hóa trang. Bên cạnh là gương, lược, máy sấy và cả máy uốn tóc để bạn dặm lại trước khi chụp. Không ai hướng dẫn, không ai chỉnh sửa giúp — và đó chính là điểm hay. Trong tiệm ảnh 무인 (không người), sự vụng về của bạn và đám bạn thân lại trở thành thứ đáng giá nhất trên dải ảnh.

Ngành công nghiệp bốn khung hình

3.000+
số booth tự động ở Hàn năm 2024, tăng vọt từ ~1.006 của năm 2023
120 triệu
lượt chụp một thương hiệu lớn công bố từ 2017
80%
tỷ lệ người dùng là thiếu niên và thanh niên 20+ tuổi
4.000₩
giá khởi điểm một lượt chụp, rẻ hơn ly americano

Tấm ảnh dán từng "chết" một lần

Một dãy buồng chụp ảnh dán tại Hàn Quốc năm 2001
Một dãy buồng chụp ảnh dán ở Hàn Quốc năm 2001 — thời "tổ tiên" của insaeng-necut còn là trò vẽ bậy lên màn hình cảm ứng của thế hệ trước.

Photobooth không phải phát minh mới. Cuối thập niên 1990, làn sóng 스티커사진 (ảnh dán) lấy cảm hứng từ máy 프리쿠라 (purikura) Nhật Bản tràn vào Hàn Quốc và trở thành cơn sốt học đường: chụp ảnh, vẽ bậy lên màn hình, in ra miếng dán nhỏ xíu dán kín vở. Rồi điện thoại có camera xuất hiện, và những chiếc máy ấy lặng lẽ biến mất — ai cần trả tiền để chụp ảnh khi ảnh tự sướng đã miễn phí?

Một dãy máy purikura tại Nhật Bản với màn hình chỉnh sửa lung linh
Khu máy 프리쿠라 ở Nhật — nơi mọi thứ bắt đầu. Nhưng phiên bản Hàn về sau đi theo hướng ngược lại: bớt phù phép, thêm chân thật.

Cú hồi sinh đến năm 2017, khi một tiệm tên Life4Cut (인생네컷) mở ở Daegu với một triết lý ngược dòng: thay vì làn da trắng sứ và đôi mắt to gấp rưỡi của purikura, ảnh bốn khung giữ lại bạn của khoảnh khắc ấy — ánh sáng đẹp như studio, nhưng không biến bạn thành người khác. Giữa thời đại bộ lọc, một tấm ảnh "thật" in ra giấy bỗng trở thành món đồ hiếm. Cái tên Life4Cut nổi tiếng đến mức người Hàn dùng nó để gọi mọi tiệm ảnh bốn khung, hệt như cách ta gọi mọi loại bột giặt là "Omo".

Vì sao Gen Z cuồng một thứ "lỗi thời"?

Một con phố mua sắm đông đúc ở Hongdae với cửa tiệm san sát
Những con phố quanh ga Đại học Hongik — nơi Life4Cut, Photoism, Photo Signature, Haru Film nằm san sát nhau, phần lớn mở 24 giờ và không cần một nhân viên nào.

Quanh ga Đại học Hongik — cùng với Gangnam và Seongsu, ba "thánh địa" của thú vui này — các thương hiệu Life4Cut, Photoism (포토이즘), Photo Signature và Haru Film (하루필름) nằm cách nhau vài bước chân. Mỗi nhà chọn một bản sắc riêng: Photoism mạnh về các khung hợp tác với thần tượng (đã từng làm khung BTS, Stray Kids, cả đội tuyển bóng đá quốc gia), còn Haru Film nổi tiếng với phông xanh dịu và phong cách chỉnh màu trẻ trung. Có người ghé vài lần một tuần — hẹn hò chụp một dải, sinh nhật chụp một dải, chia tay học kỳ chụp một dải. Khung ảnh đổi theo tháng: Kakao Friends, Miffy, Disney, và đặc biệt là khung hợp tác với idol — fan xếp hàng chỉ để chụp ảnh "đứng cạnh" thần tượng in trên khung, một mảnh ghép quen thuộc của văn hóa fandom Hàn.

Giới nghiên cứu văn hóa lý giải cơn sốt này bằng ba chữ: 추억 (kỷ niệm) sờ được. Ảnh trong điện thoại là vô hạn và vì thế vô danh; dải ảnh bốn khung là hữu hạn — chụp hỏng không xóa được — nên mỗi dải là một "bản gốc duy nhất". Gen Z, thế hệ sinh ra trong kỹ thuật số, hóa ra lại khao khát những thứ analog: máy phim, đĩa than, và tấm ảnh in cầm trên tay. Nghịch lý dễ thương ấy đủ mạnh để đưa ngành công nghiệp này lên quy mô khoảng 400 triệu USD chỉ trong vài năm.

Ở Việt Nam, làn sóng ấy đã cập bến từ vài năm nay: chuỗi tiệm "Hàn Quốc style" mọc lên ở mọi phố đi bộ và trung tâm thương mại, từ Hà Nội đến Sài Gòn. Một nghi thức tuổi trẻ Seoul đã trở thành nghi thức tuổi trẻ Việt — gần như nguyên vẹn. Bản thân các thương hiệu Hàn cũng đã đem mô hình này ra thế giới, mở tiệm ở Nhật, Mỹ, Canada, Singapore, Anh và Philippines.

Bốn khung hình, một nghi thức

Có lẽ bí mật lớn nhất của 인생네컷 không nằm ở tấm ảnh, mà ở chiếc rèm kéo lại sau lưng. Trong sáu mươi giây ấy, không có người lạ nào nhìn vào, không có mạng xã hội nào chấm điểm — chỉ có bạn và những người bạn chen vai trong căn phòng một mét vuông, cười đến nhòe cả kiểu cuối. Tấm ảnh in ra chỉ là biên lai; thứ Gen Z thật sự trả 4.000 won để mua, là một phút được hoàn toàn là chính mình.

Học tiếng Hàn cùng bài này

  • 인생네컷 — "bốn khoảnh khắc cuộc đời", ảnh photobooth 4 khung
  • 네컷사진 — ảnh bốn khung
  • 스티커사진 — ảnh dán (thời 1990s)
  • 소품 — đạo cụ (chụp ảnh)
  • 추억 — kỷ niệm
  • 무인 — không người (tiệm tự phục vụ)

Nguồn